PHÁT BIỂU CẢM NGHĨ CỦA VỀ NHỮNG NGÀY ĐẦU TIÊN BƯỚC VÀO TRƯỜNG THPT

     

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước chân vào trường THPT gồm 2 dàn ý và 17 bài văn mẫu hay, ấn tượng nhất. Qua đó giúp các bạn học sinh lớp 10 có thêm nhiều gợi ý ôn tập, trau dồi kiến thức, biết cách làm và hướng giải quyết vấn đề nêu ra trong đề bài. Từ đó nhanh chóng viết thành một bài văn cảm nghĩ hay, đầy đủ ý.

Bạn đang xem: Phát biểu cảm nghĩ của về những ngày đầu tiên bước vào trường thpt

Ngày đầu tiên bước chân vào trường THPT là một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi người bởi đó là bước ngoặt về nhận thức, đánh dấu sự trưởng thành của mỗi người. Vậy sau đây là dàn ý và 17 bài văn mẫu cảm nghĩ về ngày đầu tiên vào trường THPT, mời các bạn cùng theo dõi tại đây.


Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước chân vào trường THPT

Dàn ý cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT

Dàn ý cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT

Dàn ý chi tiết số 1

(A) Mở bài

- Giới thiệu và nêu cảm nghĩ chung về niềm vui, niềm hạnh phúc khi được trở thành một học sinh THPT.

(B) Thân bài

- Cảm nghĩ khi mới đặt chân đến trường:

+ Khung cảnh trường (rộng rãi, khang trang, sạch sẽ, có nhiều bồn hoa, cây cảnh đẹp…).

+ Những khuôn mặt mới (thày cô, bạn bè – cảm giác xa lại nhưng lại có một sợi dây gắn bó gần gũi, vô hình).

- Cảm nghĩ về buổi chào cờ đầu tiên:

+ Lời thầy Hiệu trưởng (dõng dạc, nghiêm trang, đầy giục giã).

+ Lời phát biểu cảm nghĩ của một học sinh mới (gây ra niềm xúc động chung ra sao?).

- Cảm nghĩ về buổi học đầu tiên: Mới đầu còn đôi chút lạ lẫm, ngượng ngùng nhưng cả lớp hòa nhập nhanh và hào hứng như lúc còn là học sinh lớp 9; buổi học qua nhanh nhưng có nhiều ấn tượng.

(C) Kết bài

- Cảm giác vui vẻ bâng khuâng.

- Trong lòng dấy lên một niềm tin yêu phơi phới vào tương lai.


Dàn ý chi tiết số 2

I) Mở bài: Khái quát về khung cảnh buổi đầu bước chân vào trường cấp 3!

II) Thân bài:

a) Cảm xúc khi mới nhận lớp, khi khai trường

- Bạn mới chung lớp và hình ảnh của các bạn cùng trường, nhất là những bạn khoá đầu như mình!

(kết hợp tự sự, tả cảnh và khắc hoạ hình ảnh)

b) Miêu tả sơ lược về lớp học ngày đầu tiên.

- Thầy cô như thế nào?

- Tâm trạng, cảm giác của bạn khi học những tiết học đầu tiên (kiến thức, môi trường học tập và phương pháp học của cấp 3...)

- Diễn tả thêm về không khi lúc tan học buổi đầu tiên.

- Ở đây các em có thể miêu tả thêm những ngày đầu tiên đi học theo yêu cầu của đề.

III) Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em về mái trường mới!

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT - Mẫu 1

Qua rồi cái thời cấp hai, nửa ngây ngô, nửa dại khờ, mỗi ngày áo trắng, khăn quàng đỏ cắp sách tung tăng tới trường. Thuở ấy chúng ta vẫn mặc định mình là những đứa trẻ, hầu như chẳng biết lo lắng là gì, cái nghĩ đến nhiều nhất chắc là việc học và việc chơi. Nhưng hôm nay đây, lần đầu tiên bước vào mái trường cấp ba, vô hình trong tôi đã có những thay đổi đáng kể trong tâm hồn.

Giữa một lớp học, hơn bốn mươi học sinh, tôi cảm thấy thật xa lạ và có chút gì đó bỡ ngỡ, tôi cứ muốn thu mình về một góc nhỏ, dĩ nhiên tôi không phải là học sinh lớp một với ý định khóc nhè nữa. Nhưng cái cảm giác bỡ ngỡ thì vẫn tràn trong tâm trí. Buổi đầu tiên tôi bước vào mái trường cấp ba cũng chính là buổi khai giảng đầu tiên ở trung học phổ thông của tôi. So với cái sân trường trung học cơ sở chứa lưa thưa vài trăm học sinh, thì đối với tôi, cái sân trường lố nhố tới gần 2000 học sinh này khiến tôi cảm thấy choáng ngợp. Nam mặc đồng phục, sơ vin gọn gàng, trông ai nấy thật sáng sủa, còn đám con gái chúng tôi thì được thử cảm giác mới trong bộ áo dài trắng muốt tinh tươm và chúng tôi không còn đeo khăn quàng đỏ thắm nữa. Quả thật tôi vẫn còn chưa quen với việc mặc áo dài cho lắm, nhưng tôi vẫn thấy nó thật đẹp và cảm thấy thật tự hào khi được mặc chiếc áo dài xinh xắn mà mẹ may cho từ tháng trước ấy.


Hôm khai giảng là một ngày nắng đẹp, trời xanh ngắt, thỉnh thoảng mới có một đám mây trắng như cục bông lơ lửng bay ngang trời. Buổi khai giảng diễn ra rất suôn sẻ, tôi nhìn thấy mái trường bề thế, xinh đẹp mà lòng cũng có cảm giác vui sướng và rạo rực hẳn lên, tuy nhiên tôi chỉ giấu nó trong lòng. Tôi rất ấn tượng với hàng phượng vĩ cổ thụ trong sân trường, chắc cũng đâu đó tầm chục cây, cây nào cũng xum xuê bóng mát, dưới mỗi gốc cây đầu có một chiếc ghế đá. Tôi tưởng tượng đến buổi ra chơi mà cầm sách ra đó ngồi thì phải tuyệt vời lắm, có thế tôi lại càng yêu hơn ngôi trường này hơn một chút. Trong suốt buổi ngồi dưới cái nắng nhàn nhạt ngoài trời để lần lượt nghe ban giám hiệu cùng thầy cô phụ trách lên phát biểu, khi các bạn mải mê che nắng, hoặc bông đùa vài câu với nhau, thì tôi lại tò mò nhìn vào những ô cửa sổ ngả màu nâu ở các phòng học, rồi dự đoán xem lớp mình sẽ học phòng nào. Trường tôi rất đông giáo viên, nghe bảo có tới gần trăm người, hôm nay ai nấy đều ăn mặc rất lịch sự, đặc biệt những tà áo dài xinh xắn của các cô cứ làm tôi thích thú mà ngắm không rời mắt nổi. Thế rồi, tôi lại bắt đầu quan sát thầy chủ nhiệm lớp, ấn tượng ban đầu của tôi về thầy rất tốt, cả người thầy đều toát lên một vẻ lạnh lùng và tài giỏi, tôi nghĩ thầy có lẽ sẽ là một giáo viên chủ nhiệm nghiêm túc lắm đây.

Sau khi kết thúc buổi khai giảng chúng tôi được thông báo đi nhận lớp và nhận thời khóa biểu. Khi đã yên vị ở một góc khá yên tĩnh và phù hợp, tôi bắt đầu thấy những tiếng thì thầm nói chuyện, và tôi phát hiện ra mình cô đơn, bởi tôi chẳng quen ai cả, tôi cũng chưa dám bắt chuyện với ai, bởi tôi vẫn quen để người ta bắt chuyện trước. Lúc này đây tôi bắt đầu cảm thấy buồn bã trong lòng, tôi nhớ đến mấy đứa bạn mà thời cấp hai vẫn thường gắn với nhau như hình với bóng, học chung, chơi chung, đến thi học sinh giỏi cũng chọn cùng một môn, vậy mà giờ đây phải xa chúng nó để tìm đến tương lai khác. Chắc có lẽ sau này cũng ít có cơ hội gặp lại. Thầy chủ nhiệm bước vào lớp, giọng thầy trầm trầm, thầy nói rất ngắn gọn về nội dung học về định hướng trong những năm học tới. Tôi nhìn vào thời khóa biểu mà thấy có chút áp lực, bởi lớp tôi vốn là một trong hai lớp chọn ban tự nhiên, nên thời khóa biểu hiển nhiên sẽ dày đặc hơn, hầu như toàn học cả ngày. Ôi, thế là xa rồi những ngày tháng rong chơi, mai đây tôi sẽ bắt đầu vào những buổi học ngập đầu, những buổi giải bài tập hoa mắt, tôi sẽ bắt đầu phải suy nghĩ đến chuyện ôn khối nào, thi ngành gì, học đại học ở đâu,... và ti tỉ những chuyện khác nữa. Tôi bỗng tò mò không biết những bạn khác có nghĩ như tôi không, trước đây các bạn ấy như thế nào. Nhưng ngoài mấy điều lo lắng vụn vặt, tôi cũng đã thấy những năm tháng cấp ba đầy thử thách và cũng đã thấy một cánh cửa mới đang dần mở ra cho tôi.


Nói thật ngày đầu đến trường đối với một đứa đã 15 tuổi như tôi nó không có nhiều kỷ niệm đặc biệt, ngoài cảm giác hơi bỡ ngỡ và lạc lõng một chút. Và tôi nghĩ rằng tất cả học sinh đều như vậy, chẳng qua mức độ nó như thế nào mà thôi. Tôi luôn có một niềm tin vững chắc rằng đây sẽ là ngôi trường mà tôi có thể học tập và định hướng cho mình một tương lai thật tốt, cũng chẳng hiểu vì sao tôi có niềm tin lạ lùng như vậy, nhưng tôi vẫn tin chắc là như thế, đây cũng là một khởi đầu tốt cho bước đường của tôi sau này.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT - Mẫu 2

Nếu cuộc đời là một bản nhạc thì tuổi học trò nhất định là chương nhạc rực rỡ nhất. Vì sao? Bởi vì tuổi học trò lưu giữ những kỉ niệm hồn nhiên, tươi đẹp nhất. Đó là những kỉ niệm về bạn bè, về thầy cô và cả những buổi đi học đầu tiên. Cho đến hôm nay, cảm xúc về những ngày đầu tiên bước chân vào trường trung học phổ thông dường như vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.

Tháng 8, trời trong xanh, hoa phượng đã không còn rực đỏ một góc trời, tôi cũng tạm biệt khăn quàng đỏ thắm, tạm biệt trường trung học cơ sở thân yêu. Một ngày trời nắng đẹp, tôi đến với mái trường trung học phổ thông. Nắng và gió nhảy nhót trên vai, trái tim tôi cũng rung lên từng hồi, háo hức và chờ mong. Cảm giác như quay lại ngày đầu tiên đi học 10 năm trước. Chỉ khác là không có mẹ nắm tay, vỗ về, chỉ có tiếng cười đùa của lũ bạn thân trên con đường đến trường.

Đường tuy dài nhưng đi rồi cũng sẽ đến. Khoảnh khắc nhìn thấy cánh cổng ngôi trường tôi luôn mong ước suốt 4 năm cấp 2, nhìn học sinh đi đi lại lại, nhìn từng tốp tiến vào cánh cổng màu vàng cao lớn, lòng tôi chợt trào dâng cảm xúc khó tả. Ngôi trường màu vàng cổ kính,mang kiến trúc châu Âu xinh đẹp, những hàng cây xanh ngắt, những hàng ghế đá trên sân trường, tất cả đều xa lạ với tôi. Dòng suy nghĩ nhanh chóng bị cắt đứt bởi tiếng loa thông báo tập trung.

Thầy Hiệu trưởng trang nghiêm xuất hiện trên khán đài long trọng, nhìn những học sinh mới còn ngây ngô, nở một nụ cười thân thiện và dùng giọng nói trầm ấm của mình chúc mừng chúng tôi, nhắc nhở và thông báo danh sách lớp sẽ được dán trên bảng tin ngay trước mặt. Chúng tôi nhanh chóng xem kĩ tên lớp của mình rồi người thì ôm chầm lấy nhau khi được học cùng lớp, người buồn bã khi bạn bè cùng cấp 2 bị chia ra. Tôi cũng lo lắng, kiễng chân để tìm kiếm người bạn cùng lớp thân quen. Nhưng không, các bạn cấp 2 lớp tôi đều bị phân mỗi đứa một lớp, chúng tôi ôm nhau rồi về lớp như giấy báo. Không học cùng lớp nhưng vẫn có thể chơi chung, nghĩ vậy, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.


Lớp của tôi là lớp 10A2, nằm tại một góc khu nhà B đầy bóng cây xanh. Các bạn trong lớp đa số đã tìm một chỗ để ngồi. Nhìn những gương mặt lạ lẫm, tôi thấy căng thẳng hồi hộp hơn, vội bước vào lớp và tìm một chỗ trống. Mọi người có vẻ không quen nhau, trên mặt đều hiện ra sự lúng túng. Cô bạn xinh xắn bên cạnh bất ngờ nhào người sang chỗ tôi, cười tươi rói “chào cậu, tớ là Phương Linh”, tôi chân thành đáp lại, chúng tôi nói chuyện với nhau và Phương Linh trở thành người bạn đầu tiên của tôi ở mái trường phổ thông như thế.

Buổi đầu tiên chỉ gặp gỡ cô giáo chủ nhiệm và làm quen các bạn trong lớp. Cô giáo chủ nhiệm trẻ trung và tâm lý, ân cần hướng dẫn, dặn dò chúng tôi. Những khuôn mặt xa lạ dần trở nên ấn tượng hơn. Những nụ cười cũng dần vang lên trong lớp học, niềm vui đã lặng lẽ xâm chiếm sự hồi hộp, bỡ ngỡ trong tôi. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng những nụ cười, hi vọng cả lớp sẽ vui vẻ và cùng nhau cố gắng học tập.

Rồi 1 tuần học nhanh chóng trôi đi, 40 gương mặt đã thân thuộc hơn, chúng tôi còn đặt cho nhau những biệt danh thú vị, hẹn nhau cùng mặc những chiếc áo dài trắng tinh khôi trong lễ khai giảng chính thức. Tôi cảm thấy, thì ra bắt đầu thích nghi với hoàn cảnh xa lạ không khó khăn đến vậy, chỉ cần mình mở lòng, mọi chuyện đều trở nên dễ dàng. Những ngày học đầu tiên đã cho tôi đủ cung bậc cảm xúc, không còn ngây ngô như ngày lớp 1, tôi thấy mình dường như trưởng thành hơn, chủ động làm quen cách sinh hoạt, học tập của trung học phổ thông.

Ngày khai giảng chính thức, trời vẫn trong xanh và ánh nắng vàng nhạt, nhìn những người bạn mới lần đầu tiên thướt tha trong tà áo dài như mình, nhìn những quả bóng bay đủ màu sắc theo gió nhẹ bay cao cao mãi, niềm hạnh phúc chưa bao giờ lan tràn mạnh mẽ trong trái tim tôi đến vậy. Phương Linh quay lại mỉm cười với tôi. Nụ cười đó đến tận hôm nay tôi vẫn luôn ghi nhớ.

Một thời gian đã qua đi tại ngôi trường trung học phổ thông, nhưng cảm xúc về những ngày đầu tiên tại nơi này tôi vẫn luôn lưu luyến không quên. Nó nhẹ nhàng trở thành một phần kí ức tươi đẹp trong tuổi học trò của tôi.

Xem thêm: Giải Thực Hành Nhận Biết Một Vài Dạng Đột Biến, Giải Thực Hành Trang 74

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT - Mẫu 3

Qua rồi cái thời cấp hai, nửa ngây ngô, nửa dại khờ, mỗi ngày áo trắng, khăn quàng đỏ cắp sách tung tăng tới trường. Thuở ấy chúng ta vẫn mặc định mình là những đứa trẻ, hầu như chẳng biết lo lắng là gì, cái nghĩ đến nhiều nhất chắc là việc học và việc chơi. Nhưng hôm nay đây, lần đầu tiên bước vào mái trường cấp ba, vô hình trong tôi đã có những thay đổi đáng kể trong tâm hồn.

Giữa một lớp học, hơn bốn mươi học sinh, tôi cảm thấy thật xa lạ và có chút gì đó bỡ ngỡ, tôi cứ muốn thu mình về một góc nhỏ, dĩ nhiên tôi không phải là học sinh lớp một với ý định khóc nhè nữa. Nhưng cái cảm giác bỡ ngỡ thì vẫn tràn trong tâm trí. Buổi đầu tiên tôi bước vào mái trường cấp ba cũng chính là buổi khai giảng đầu tiên ở trung học phổ thông của tôi. So với cái sân trường trung học cơ sở chứa lưa thưa vài trăm học sinh, thì đối với tôi, cái sân trường lố nhố tới gần 2000 học sinh này khiến tôi cảm thấy choáng ngợp. Nam mặc đồng phục, sơ vin gọn gàng, trông ai nấy thật sáng sủa, còn đám con gái chúng tôi thì được thử cảm giác mới trong bộ áo dài trắng muốt tinh tươm và chúng tôi không còn đeo khăn quàng đỏ thắm nữa. Quả thật tôi vẫn còn chưa quen với việc mặc áo dài cho lắm, nhưng tôi vẫn thấy nó thật đẹp và cảm thấy thật tự hào khi được mặc chiếc áo dài xinh xắn mà mẹ may cho từ tháng trước ấy.


Hôm khai giảng là một ngày nắng đẹp, trời xanh ngắt, thỉnh thoảng mới có một đám mây trắng như cục bông lơ lửng bay ngang trời. Buổi khai giảng diễn ra rất suôn sẻ, tôi nhìn thấy mái trường bề thế, xinh đẹp mà lòng cũng có cảm giác vui sướng và rạo rực hẳn lên, tuy nhiên tôi chỉ giấu nó trong lòng. Tôi rất ấn tượng với hàng phượng vĩ cổ thụ trong sân trường, chắc cũng đâu đó tầm chục cây, cây nào cũng xum xuê bóng mát, dưới mỗi gốc cây đầu có một chiếc ghế đá. Tôi tưởng tượng đến buổi ra chơi mà cầm sách ra đó ngồi thì phải tuyệt vời lắm, có thế tôi lại càng yêu hơn ngôi trường này hơn một chút. Trong suốt buổi ngồi dưới cái nắng nhàn nhạt ngoài trời để lần lượt nghe ban giám hiệu cùng thầy cô phụ trách lên phát biểu, khi các bạn mải mê che nắng, hoặc bông đùa vài câu với nhau, thì tôi lại tò mò nhìn vào những ô cửa sổ ngả màu nâu ở các phòng học, rồi dự đoán xem lớp mình sẽ học phòng nào. Trường tôi rất đông giáo viên, nghe bảo có tới gần trăm người, hôm nay ai nấy đều ăn mặc rất lịch sự, đặc biệt những tà áo dài xinh xắn của các cô cứ làm tôi thích thú mà ngắm không rời mắt nổi. Thế rồi, tôi lại bắt đầu quan sát thầy chủ nhiệm lớp, ấn tượng ban đầu của tôi về thầy rất tốt, cả người thầy đều toát lên một vẻ lạnh lùng và tài giỏi, tôi nghĩ thầy có lẽ sẽ là một giáo viên chủ nhiệm nghiêm túc lắm đây.

Sau khi kết thúc buổi khai giảng chúng tôi được thông báo đi nhận lớp và nhận thời khóa biểu. Khi đã yên vị ở một góc khá yên tĩnh và phù hợp, tôi bắt đầu thấy những tiếng thì thầm nói chuyện, và tôi phát hiện ra mình cô đơn, bởi tôi chẳng quen ai cả, tôi cũng chưa dám bắt chuyện với ai, bởi tôi vẫn quen để người ta bắt chuyện trước. Lúc này đây tôi bắt đầu cảm thấy buồn bã trong lòng, tôi nhớ đến mấy đứa bạn mà thời cấp hai vẫn thường gắn với nhau như hình với bóng, học chung, chơi chung, đến thi học sinh giỏi cũng chọn cùng một môn, vậy mà giờ đây phải xa chúng nó để tìm đến tương lai khác. Chắc có lẽ sau này cũng ít có cơ hội gặp lại. Thầy chủ nhiệm bước vào lớp, giọng thầy trầm trầm, thầy nói rất ngắn gọn về nội dung học về định hướng trong những năm học tới. Tôi nhìn vào thời khóa biểu mà thấy có chút áp lực, bởi lớp tôi vốn là một trong hai lớp chọn ban tự nhiên, nên thời khóa biểu hiển nhiên sẽ dày đặc hơn, hầu như toàn học cả ngày. Ôi, thế là xa rồi những ngày tháng rong chơi, mai đây tôi sẽ bắt đầu vào những buổi học ngập đầu, những buổi giải bài tập hoa mắt, tôi sẽ bắt đầu phải suy nghĩ đến chuyện ôn khối nào, thi ngành gì, học đại học ở đâu, và ti tỉ những chuyện khác nữa. Tôi bỗng tò mò không biết những bạn khác có nghĩ như tôi không, trước đây các bạn ấy như thế nào. Nhưng ngoài mấy điều lo lắng vụn vặt, tôi cũng đã thấy những năm tháng cấp ba đầy thử thách và cũng đã thấy một cánh cửa mới đang dần mở ra cho tôi.

Nói thật ngày đầu đến trường đối với một đứa đã 15 tuổi như tôi nó không có nhiều kỷ niệm đặc biệt, ngoài cảm giác hơi bỡ ngỡ và lạc lõng một chút. Và tôi nghĩ rằng tất cả học sinh đều như vậy, chẳng qua mức độ nó như thế nào mà thôi. Tôi luôn có một niềm tin vững chắc rằng đây sẽ là ngôi trường mà tôi có thể học tập và định hướng cho mình một tương lai thật tốt, cũng chẳng hiểu vì sao tôi có niềm tin lạ lùng như vậy, nhưng tôi vẫn tin chắc là như thế, đây cũng là một khởi đầu tốt cho bước đường của tôi sau này.


Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT - Mẫu 4

Với mỗi người, tuổi học trò luôn là khoảng thời gian vui vẻ và vô lo nhất. Và đặc biệt, cứ mỗi buổi tựu trường, chúng sẽ mang đến cho ta nhiều cảm xúc thú vị hơn. Tôi cũng vậy, dù đã trải qua rất nhiều buổi tựu trường, nhưng lần nào tôi cũng cảm thấy háo hức và chờ mong ngày này. Và đặc biệt, cái cảm giác lần đầu tiên tôi bước chân đến ngôi trường cấp 3 của tôi lại khiến tôi nhớ sâu sắc hơn. Đó là trường Trung Học Phổ Thông Ngô Quyền – Biên Hòa, Đồng Nai.

Trường Ngô Quyền là ngôi trường ước mơ từ nhỏ của tôi. Từ lâu, tôi đã hi vọng mình có thể được học trong môi trường này. Vì đây là một ngôi trường nổi tiếng với bề dày thành tích học tập và các hoạt động văn nghệ thể thao. Do đó, ngôi trường này không chỉ là mơ ước của tôi, mà còn là mơ ước của nhiều bạn học khác. Cứ thế, nuôi dưỡng ước mơ bằng sự phấn đấu học tập của mình. Tôi đã đậu vào ngôi trường cấp 3 mà tôi mơ ước.

Và cái cảm xúc hân hoan vui mừng của tôi càng được nhân lên gấp bội, khi tôi nghe tin mình được xếp vào lớp nguồn của khối 10A1. Quả thật, bao niềm vui, hạnh phúc và xen lẫn một chút tự hào vỡ òa trong tôi. Mọi thứ đã khiến tôi háo hức và mong ngóng ngày tựu trường từng ngày.

Buổi tựu trường, tâm trạng tôi bỗng nhiên trở nên khác lạ. Một chút bối rối, một chút ngỡ ngàng và một chút gì đó lo lắng diễn ra trong lòng tôi. Thú thật, lúc ấy, tôi rất hi vọng mình được như ngày xưa, được người thân đưa đến lớp. Có lẽ, vì mọi thứ diễn ra trước mắt tôi, đã khác hoàng toàn so với trước kia. Đã không còn tiếng cười đùa, chạy nhảy nô giỡn. Hãy không còn những người thầy cô quen thuộc. Thay vào đó là một không khí trạng trọng hơn, “trưởng thành” hơn. Và thầy cô, bạn bè cũng hoàn toàn mới.

Tất cả những cảm giác ấy, nó khiến tôi có chút rụt rè khi bước qua cổng trường. Nhưng, đây là ngôi trường tôi mơ ước bấy lâu, tại sao tôi lại sợ hãi như vậy? Sốc lại tinh thần, tôi tự tin và bước đến lớp học của mình hơn. May mắn đã mỉm cười, tôi phát hiện 2 đứa bạn cấp hai của tôi học chung lớp mình. Tụi nó cũng y chang tôi, vừa gặp mặt nhau là mừng rỡ, chạy lại nói chuyện vui vẻ. Mải nói chuyện với nhau, tôi dần quên đi cảm giác sợ hãi và rụt rè ba đầu.

Một lát sau, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt câu hỏi. Cô chủ nhiệm mình dạy môn gì nhỉ? Không biết cô có nghiêm không? Hôm nay mình phải làm gì?… Và, ngay lập tức cô cũng giải đáp toàn bộ những câu hỏi ấy của tôi. Cô chủ nhiệm của tôi là cô Hoa – dạy môn Ngữ Văn. Cô rất hiền và dịu dàng. Buổi gặp đầu tiên đó, có nhẹ nhàng tâm sự và nói chuyện với cả lớp. Nhưng một người mẹ, cô đã truyền tải một cách ân cần những lời nhắn nhủ cho chúng tôi khi mới bước vào một môi trường học tập mới.

Sau buổi giới thiệu, cô cũng bắt đầu bầu chọn ra các cán sự trong lớp. Buổi bầu chọn diễn ra rất vui vẻ và gần gũi. Các bạn trong lớp đều rất thân thiện và hòa đồng. Cứ như vậy, tôi bỗng cảm thấy rất mong chờ được làm quen và học tập tại lớp 10A1 này. Và tôi cũng cảm thấy thân quen hơn với ngôi trường mới.

Quả thật, ngày khai giảng thật tuyệt vời. Mặc trên mình tà áo dài trắng tinh, tôi thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều. Bây giờ, tôi đã chính thức trở thành một cô nữ sinh trung học, đã ra dáng thiếu nữ rồi. Cái ước mơ được học trong ngôi trường này đã thành hiện thực. Mọi cảm xúc của ngày hôm đó đều in sâu vào tâm trí tôi, từ lo lắng, bối rối cho đến tự hào và thân quen.

Sau hai tuần học đầu tiên, tôi đã quen với lớp. Đã lập hội bạn bè suốt ngày ăn vặt chơi đùa và đã được tất cả thầy cô giảng dạy nhớ mặt rồi. Môi trường thật sự rất tuyệt vời, còn hơn cả những gì tôi mong đợi. Bạn bè hòa đồng vui tính, cô chủ nhiệm ân cần và dịu dàng. Các tiết học thì thú vị và hấp dẫn. Đây chính là những gì tôi mong ước khi được học cấp ba.

Để xứng đáng học trong một môi trường học tập tốt, tôi sẽ cố gắng hết sức, phấn đấu học tập và rèn luyện để xứng đáng trở thành một học sinh xuất sắc. Và tất cả cảm xúc của ngày đầu tiên đến với ngôi trường cấp ba này, tôi sẽ không bao giờ quên.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT - Mẫu 5

Thời gian qua chẳng nói với hàng meTa cũng vô tình lật từng trang vởKhi hoa gạo hết thời rực rỡTa chợt hiểu mình đánh mất thời gian

Không biết hai khổ thơ trên đã đi vào tâm trí tôi tự lúc nào mà mỗi lần chứng kiến học sinh lớp 10 nhập học tôi lại bâng khuâng nhớ về mình của 2 năm trước đây. Cảm xúc của ai cũng vậy, khi đứng trước cánh cổng trường, ai cũng cảm thấy trăn trở, lo lắng cho những gì sắp đến.


Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, ai cũng sẽ có riêng cho mình những khoảnh khắc khó quên của cuộc đời. Và đối với tôi cũng vậy, những ngày tháng chia tay với mái trường cũ để bước vào ngôi trường mới – một cánh cửa mới của cuộc đời thật sự là giây phút khó quên.

Chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, với ngôi trường THCS, ngưỡng cửa trường THPT đã đến, một cảm giác bồi hồi, mới lạ tràn về trong tôi: Tôi ngỡ như mình được trở về với những ngày đầu bước vào lớp 1, ngỡ như những ngày đầu bước vào cánh cổng trường THCS. Cái cảm giác ấy vẫn khó tả như ngày nào!

Tháng 8 – tháng giao mùa từ cuối hạ đến đầu thu – tháng mà những chùm phượng vĩ chỉ còn thưa thớt vài nhánh nở muộn và cũng là tháng đầu tiên tôi bước vào trường THPT với những bài học đầu tiên.

Cánh cửa THPT đã mở ra sau ba tháng hè ôn luyện. Nơi đây với tôi xa lạ hoàn toàn. Mọi thứ quả thật đều rất mới từ quang cảnh, ngôi trường và cả những con người: trường mới, bạn mới, thầy cô mới, cách học mới và cả một môi trường mới, thế nhưng tất cả lại lưu lại cho tôi những kí ức đẹp về buổi đầu. Tôi sẽ phải thích nghi dần, làm quen dần vì ba năm ở đây gần như sẽ quyết định cuộc đời tôi. Đây sẽ là quãng đường thật sự gian nan thử thách.

Ngày đầu tiên đến trường đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái, theo sự thông báo của nhà trường tôi đã chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Nhưng trong lòng tôi vẫn cứ xôn xao một cảm xúc khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới. Trong những năm học trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trường thân quen với những hàng cây, ghế đá, in đậm bao kỉ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa trường THPT - một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang với không gian thoáng đãng. Từ cổng trường dẫn vào các dãy nhà ba tầng uy nghi là con đường trải bê tông nhẵn nhụi. Nào là hàng cây, cột cờ, phòng học,… thu vào tầm mắt tôi khiến lòng tôi dấy lên bao cảm xúc ngỡ ngàng và vui sướng.

Sau đó, chúng tôi được phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao mình có thể học cùng với các bạn cũ. Nhưng trong lớp tôi hoàn toàn là những người bạn xa lạ. “Nhưng dần dần mình cũng sẽ quen với các bạn ấy thôi”- tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp. Hình ảnh của cô làm tôi nhớ về cô giáo chủ nhiệm hồi lớp 9. Vẫn dáng người thon thả, đôi mắt hiền từ. Chính hình ảnh đó của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng. Những lời đầu tiên cô nói là những lời dạy bảo ân cần về ý thức trách nhiệm đối với bản thân, với trường, với lớp trong học tập cũng như rèn luyện trong những năm học THPT. Đó là bài học đầu tiên tôi nhận được ở ngôi trường mới này.

Ấn tượng nhất trong lòng tôi là ngày khai giảng. Trong trang phục áo trắng quần sẫm màu, tôi ra dáng là một nữ sinh THPT thực sự. Tôi cảm thấy mình như người lớn hẳn lên. Tiếng trống trường do thầy hiệu trưởng gióng lên như vội vã thúc giục chúng tôi học thật tốt. Tôi biết từ lúc đó tôi đã chính thức hòa nhập vào môi trường mới.

Trước đây khi còn nhỏ, tôi đã từng mơ ước được trở thành học sinh THPT, giờ đây ước mơ ấy đã thành hiện thực. Được mặc đồng phục mới mà trước đây tôi chưa từng mặc, ngồi gần những người bạn mới mà trước đây tôi chưa từng quen và học những thầy cô giáo mà bây giờ tôi mới biết đến. Khi giấc mơ bé nhỏ đã thành hiện thực thì trong tôi lại nhen nhóm, ấp ủ những ước mơ hoài bão lớn hơn(tốt nghiệp THPT, thi đỗ đại học …). Những cảm xúc khó tả lại trào dâng xen lẫn niềm vui nhưng hòa vào đó là nỗi nhớ. Vui vì tôi đã như trưởng thành hơn và biết thêm được nhiều điều mới mẻ từ những bài học mới, thầy cô mới, những người bạn mới. Những hình ảnh thầy cũ, trường xưa cứ dâng trào trong tôi, và cả những lời khuyên, những lời chúc chân thành của mọi người dành cho tôi vào ngày thi THPT.

Nhưng thời gian có bao giờ dừng lại, nó sẽ lặng lẽ trôi, trôi mãi không bao giờ ngừng. Và tôi sẽ phải cố gắng để nắm giữ từng giây từng phút ấy. Phải biết tận dụng quãng thời gian 3 năm tuy ít ỏi nhưng vô cùng quan trọng để phấn đấu. Được học trong một ngôi trường THPT có bề dày truyền thống và thành tích, bản thân tôi có biết bao niềm vui sướng và tự hào xen lẫn cả nỗi lo lắng. Nhưng điều quan trọng đối với tôi lúc này là tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện tốt sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.

Ngôi trường này- Trường THPT Trần Hưng Đạo- là nơi tôi chỉ “dừng chân” lại ba năm học- ba năm tuy không phải là quãng thời gian dài nhưng cũng đủ để chúng tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp về ngôi trường này, về những người bạn và thầy cô nơi đây. Và có lẽ sẽ không bao giờ tôi quên được những ngày này- những ngày đầu tiên tôi bước vào trường THPT – những ngày giữa tháng 8 êm dịu.

Cảm nghĩ ngày đầu tiên vào trường THPT - Mẫu 6

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi để lại cho con người ta nhiều dư âm vang vọng. Và rồi, nó đã khắc lên trái tim mỗi cô cậu học trò niềm say sưa ngây ngất trong những kỉ niệm một thời. Thế là đã chia tay với những tia nắng hát lên theo từng tiếng ve, chia tay với chùm hoa phượng vĩ, với màu khăn quàng đỏ thắm trên vai, đặt lại bao niềm nhớ nhung, nuối tiếc dưới mái trường Trung học cơ sở. Giờ đây, ngưỡng cửa thời gian của những thử thách dưới mái trường Trung học phổ thông đang rộng mở chào đón chúng ta. Trong cái không khí mát mẻ của những cơn mưa đầu thu, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường.

Xem thêm: Ngữ Văn 6 Bài Ếch Ngồi Đáy Giếng (Chi Tiết), Bài 10: Soạn Văn

Kết thúc một đường đua dài với nhiều dấu ấn khó phai, kể từ giờ phút này, tôi – bạn và tất cả chúng ta sẽ bắt đầu từ một chân trời mới trong cuộc hành trình vươn tới đỉnh cao của tri thức. Khép lại những giây phút lén nhìn qua ô cửa sổ ngắm những chùm phượng vĩ xanh non, những nhánh bằng lăng tím biếc mà lòng ao ước đến khoảnh khắc được thỏa mình “quậy phá” trong mùa hè nắng cháy. Mới đó mà cũng chỉ còn thưa thớt vài chùm hoa phượng nở muộn, vài cành bằng lăng còn sót lại và đâu đó không còn bản đồng ca râm ran mùa hạ nữa! Ánh nắng oi bức, chói chang đã “chạy trốn”, để lại theo sau là cái không khí mát mẻ của mùa thu. Điều đó cũng có nghĩa mùa tựu trường đã điểm, tiếng trống trường chuẩn bị ngân vang, ngưỡng cửa Trung học phổ thông đã đến. Tôi thật tự hào và vui mừng biết bao khi mình được học dưới mái trường mang tên Quảng Xương I – nơi đã để lại những kỉ niệm khó phai trong những ngày vui chơi – học tập. Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.